fbpx

Trải nghiệm vừa đi học vừa đi làm như thế nào?

Nếu phải đứng trước những lựa chọn khó, giữa điều cần làm và điều thích làm, lựa chọn của bạn là gì? Tôi không hẳn là một người tham vọng nhưng cũng không hẳn là không tham lam. Tôi tham vọng với điều mình thích và tham lam với những điều mình cần làm. Nhiều người cho rằng vậy là “tham” rồi còn gì? Nhưng với tôi “tham vọng và tham lam” cũng đáng yêu mà, đâu có gì là xấu nếu mình biết dùng chúng đúng cách. 

1. Lựa chọn 

Tôi vừa kết thúc kỳ thực tập của mình. Điều may mắn là tôi được làm công việc mình yêu thích tại môi trường tốt mặc dù không đúng chuyên ngành.

Sau kỳ thực tập, tôi luôn băn khoăn về việc mình sẽ tiếp tục đi học hay miễn điểm danh để đi làm. Tất nhiên, mỗi lựa chọn đều có những đánh đổi riêng. Tôi tham khảo ý kiến của những người thân nhất như bố mẹ, thầy cô và bạn bè. Tất nhiên sẽ có những ý kiến trái chiều, nhưng thay vì việc kết luận và áp đặt, họ phân tích cho tôi những lợi ích và bất lợi của từng lựa chọn.

Đối với tôi, lựa chọn thì không phân biệt tốt và xấu, vậy nên tôi sẽ chọn điều phù hợp nhất với bản thân.

Tôi chọn song song giữa việc học và làm. 

2. Khó khăn 

Trước khi quyết định lựa chọn này, tôi đã lường trước những rủi ro và khó khăn gặp phải. Nhưng có vẻ, mọi thứ không có giống như những gì tôi đã tưởng tượng.

Lịch học của tôi không quá nhiều và đa số học vào những buổi sáng trong tuần nên tôi thường dành thời gian làm việc vào buổi chiều. Khoảng cách từ nhà tôi đến công ty khá xa nên anh chị đã tạo điều kiện cho tôi làm việc từ xa. 

Những tuần đầu học, lượng kiến thức chưa nhiều nên tôi có nhiều thời gian cho công việc, bản thân và gia đình. Tôi cảm thấy thời gian đầu trộm vía khá là suôn sẻ. 

Nhưng một vài tuần sau, khi lượng kiến thức lớn, phải dành nhiều thời gian để nghiên cứu, đọc tài liệu, chuẩn bị cho dự án môn học và lượng công việc cũng tăng, thời gian của tôi dần được lấp kín. Những cuộc họp nhóm, bài tập cá nhân và khảo sát dữ liệu khiến tôi trở thành một cỗ máy điên cuồng. 

Như một guồng quay, tôi như trở thành một cỗ máy không cảm xúc. Ngày nào cũng vậy, học xong rồi làm, làm xong rồi học. Điều tôi không kiểm soát được không phải thời gian cho công việc, cũng không phải thời gian cho học tập mà là thời gian cho bản thân. 

Tôi dần quên mất mình cũng cần được dành thời gian. Tôi ngủ khá muộn và thường mất giấc, đồng hồ sinh học của tôi cũng thay đổi. Tôi dần cảm thấy bản thân đang dần yếu đi. Đôi mắt của cô gái 21 tuổi cũng dần thâm lại, da dẻ không còn hồng hào, tóc cũng rụng nhiều, dễ nóng giận và mất kiểm soát cảm xúc. Tôi bỏ bê bản thân, lười ăn, lười vận động bởi tôi thời gian tôi dành cho những điều khác đang áp đảo. Đã bao lâu tôi chưa đón ánh nắng của bình minh?

Tôi cứ chạy, chạy liên tục, chạy rất xa, chạy thật nhanh. Nhưng bỗng tôi dừng lại, tôi ngoảnh về phía sau. 

Tôi nhìn thấy một cô gái trẻ trung, năng lượng đang mỉm cười. Tôi thấy hình ảnh cô ấy dành thời gian cho gia đình, cô ấy tụ tập cùng nhóm bạn thân, cô ấy xem bộ phim yêu thích và đến những nơi mới lạ. Nhưng tại sao tôi lại cách xa cô ấy đến vậy? 

Tôi mất sức. 

3. Động lực 

Dù động lực có lớn đến đâu thì bản thân vẫn cần được chiều chuộng một chút. Tôi để bản thân được nghỉ ngơi, tôi tạm rời xa mạng xã hội, tôi đi ăn món mình thích mà mua món đồ mình cần. Tôi rủ nhóm bạn của tôi đi chơi và về nhà thăm bố mẹ.

Tôi nhận ra rằng, mọi thứ xung quanh vẫn vậy, vẫn chậm chờ đợi tôi, nhưng có vẻ như tôi đã rời xa những điều đó quá nhanh. Có vẻ vấn đề không nằm ở những lựa chọn, mà nằm ở chính tôi. Tôi đã chọn điều đó vì tôi thích, vậy tại sao tôi lại biến sự yêu thích thành áp lực và gánh nặng? 

Sau 2 ngày dành cho bản thân. Tôi cảm giác mình như được tiếp thêm năng lượng. Tôi nghĩ đã đến lúc mình cần làm gì đó?

Sáng hôm sau, khi thức dậy, tôi vén bức rèm cạnh cửa sổ, không khí ùa vào, nắng tràn ngập không gian phòng. Lần đầu tôi thấy nắng hè dịu dàng đến vậy. Hóa ra bình minh thật tuyệt.

Tôi ngồi xuống bàn học, sắp xếp lại thời gian biểu của mình. Tôi sắp xếp lại những mục cần làm, những mục quan trọng, tôi đánh dấu những việc ưu tiên màu đỏ và thêm một mục nhỏ là “thời gian của bản thân”. 

Tôi đón nhận mọi điều bằng thái độ tích cực hơn, tôi luôn dành thời gian với bạn bè vào mỗi tối thứ 4 hàng tuần và gia đình vào mỗi buổi tối. Công việc của tôi cũng dần được kiểm soát và việc học cũng vậy. 

Mỗi buổi sáng dậy, tôi đều háo hức “Hôm nay mình cần làm gì?”.

Tôi thấy hạnh phúc bởi tôi may mắn được học ở môi trường mình thích, gặp những người bạn thân mỗi ngày, làm công việc mình yêu và nhận được sự chia sẻ, quan tâm từ những anh chị đồng nghiệp. 

4. Bài học 

Tôi luôn trân quý những trải nghiệm của chính mình. Đối với tôi, mỗi trải nghiệm đều trở nên quý giá nếu chúng ta biết cách đón nhận chúng. Và đôi khi, những điều tiêu cực lại không hẳn là xấu và có lúc những điều tích cực đôi khi lại khiến ta mất sức quá nhiều. 

Trải nghiệm này không phải trải nghiệm khó khăn nhất đối với tôi từ trước đến nay, nhưng nó khiến tôi thức tỉnh và nhận ra một điều “Hãy luôn lắng nghe cơ thể”. 

Nếu có lúc nào đó mỏi mỏi quá, tôi sẽ dừng lại và không làm gì cả. Dừng lại để đi tiếp.

Mở lòng 5.

#Molong #Lang #Nhungnguoirenluyen #WellLvingVietnam

LẮNG là những chia sẻ của các Thành viên trên hành trình thay đổi tại Môi trường Những Người Rèn Luyện, thuộc WellLiving Vietnam.

Nội dung này được dựa trên quan điểm cá nhân, nhìn nhận khác nhau tùy theo mỗi người, mỗi thời điểm nhất định. Chuyên mục được viết theo tiêu chuẩn xuất bản riêng và có thể đã được chỉnh sửa để phù hợp với việc truyền đạt đúng hay rõ ràng thông tin, nhưng có thể không hoàn toàn chính xác bởi sự giới hạn của ngôn ngữ, có thể được nhìn nhận khác nhau tùy theo mỗi người, mỗi thời điểm nhất định.

WellLiving Vietnam là hệ sinh thái các giải pháp giúp nâng cao chất lượng sống toàn diện của con người, bắt đầu từ kiến thức và không gian sống.

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top